Hội chứng ơ-đip với vấn đề giáo dục trẻ em

Sự xuất hiện của phân tâm học là để giải thích và chữa các ca nhiễu tâm. Nhưng nhiễu tâm thì lại có nhiều kiểu và nhiều nguồn gốc. Trong phần này, tôi chỉ nói đến những nhiễu tâm mà con nguời có thể ngăn ngừa, hạn chế : 

Mặc cảm ơ – đíp với vấn đề về giáo dục con trẻ

Theo Freud thì mặc cảm này là do đứa con thường có khuynh hướng ràng buộc với cha hay mẹ về mặt tính dục. Thế nhưng, nếu mở rộng quan điểm của Freud, ta có thể lý giải như sau:

– Ngay từ trước khi được chào đời, đứa trẻ đã có một khoảng thời gian thông thường là 9 tháng 10 ngày trong bụng người mẹ. Do vậy, có có thể coi là một bộ phận của người mẹ đang dần được tách ra. Việc tách ra lúc sinh chỉ là tách ra về mặt cơ học. Để đứa trẻ là một thực thể độc lập hoàn toàn, có cá tính…cần phải nhiều thời gian nữa, tuỳ theo sự phát triển của đứa trẻ.
Có thể thấy rằng, ngay khi được thụ thai rối mới sinh, đứa trẻ đã hầu như luôn tiếp xúc và được sự che chở của người mẹ. Rồi quá trình bú mẹ, lớn lên, trẻ luôn có xu hướng phụ thuộc vào người mẹ để cảm thấy thoả mãn, an toàn… Điều này là rất thực tế và hiển nhiên, trẻ có khuynh hướng gần và cần người mẹ. Nếu chấp nhận giả thuyết về tính dục xuất hiện từ rất sớm thì với một đối tượng đầu tư( của năng lượng tính dục) gần như duy nhất và hoàn hảo( người mẹ), việc yêu và gắn bó với người mẹ là điều có thể giải thích được.


Vấn đề mặc cảm ơ đíp tuỳ thuộc vào các nhân tố sau:

– Năng lượng tính dục của trẻ xuất hiện từ tuổi nào (3,4 tuổi hay sớm hoặc muộn hơn….)

– Trẻ là người có xu hướng hướng ngoại hay hướng nội, hay các xu huớng tâm lý được di truyền ( vô thức tập thể) ở mức độ nào. Nếu trẻ được tiếp nhận nhiều vô thức tập thể qua di truyền, ở mức độ không chỉ là các phản xạ sinh học như bú…mà còn là các khuynh hướng như muốn được an toàn, yêu thương…thì việc trẻ gắn bó mật thiết với người mẹ nhiều là điều có thể chấp nhận được. Nếu trẻ có xu hướng hướng ngoại, đối tượng đầu tư năng lượng tính dục(libido) sẽ được phân tán, do đó có thể mặc cảm ơ đíp khó xuất hiện hơn.

– Một giả thuyết nữa là nếu trong trường hợp di truyền, đứa trẻ được thừa hưởng từ bố nhiều hơn hay mẹ nhiều hơn. Mặc cảm ơ đíp dễ xuất hiện trong những đứa trẻ nếu là nam thì sẽ được kế thùa nhiều từ người bố, còn nếu là nữ thì ngược lại. Một tình yêu kiểu ơ đíp trong trường hợp này là một bản sao hay sự thoái lui về mặt thời gian của một tình yêu giữa bố và mẹ.
Sự logic ở đây là nếu bố nó đã yêu mẹ nó vì mẹ nó hợp với bố nó thì đứa trẻ, do được kế thừa, mà theo lập luận của phân tâm, không phải mọi cái di truyền đều được ý thức nhận biết, sẽ đã có khuynh hướng yêu mẹ nó từ bé rồi …

Cũng từ những lập luận trên, có thể thấy việc kết luận mặc cảm ơ đíp là vô lý hoàn toàn cũng như việc bảo nó là có ở tất cả, đều là những phán đoán cực đoan. Có thể có, và khi thoả mãn một số điều kiện cả về mặt chủ quan cũng như khách quan, mặc cảm ơ – đíp sẽ xuất hiện.
Vì vậy, trong giáo dục trẻ, việc quan trọng là che chở, yêu thuơng nhưng cũng cần định huớng để trẻ sớm tự lập, có tích cách riêng. Có thể thấy nên cho trẻ tiếp xúc với nhiều đồ vật, đến một độ tuổi nhất định nên cho trẻ ngủ riêng, yêu thương nhưng không để sự yêu thương của mình khiến trẻ cảm thấy được làm hộ và thoả mãn mọi thứ…

– Tập cho trẻ phát triển tư duy sớm như tập đếm, tập xếp hình. Bởi vì chúng ta thường có khuynh hướng nghĩ trẻ con thì đã có ý thức đâu, dạy làm sao tiếp thu được. Chúng chỉ cần ăn, ngủ, chơi là chính.

– Đối với những trẻ nhút nhát, chúng lại càng có khuynh hướng co mình cần che chỏ, phải có hình thức giáo dục thích hợp phát triển tính tự tin, tránh mặc cảm, để trẻ dần tiếp xúc với bên ngoài. Đối với trẻ hiếu động, ngang bướng thì có lẽ ít có vấn đề về thích nghi hơn.

Có thể thấy với việc có tư duy duy lý từ sớm và hài hoà với phát triển cảm xúc, trẻ sẽ dễ dàng hình thành nhận thức, tính tự chủ và quan tâm đến bên ngoài nhiều hơn, do đó mặc cảm ơ – đíp cũng như sự quá lệ thuộc vào ngưòi mẹ sẽ giảm bớt nhiều.

Về việc dùng phân tâm trong việc định hướng nghề nghiệp, tìm kiếm sự bình an thật sự của tâm hồn, dung hoà giữa cái tôi với những đòi hỏi hiện thực của cuộc sống…là những vấn đề cũng rất thiết thực. Xin hẹn vào các bài sau. Mong được trao đổi.

Theo phân tâm học
Hồn Việt

This entry was posted in Từ 03 đến 06 tuổi. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s